"Tôi đã trở về trên núi cao": Tiếng ngân của rừng

17/09/2018

"31 tản văn ấy, là những áng văn vừa trong vừa tình. Ngân nga như tiếng của rừng nhưng là khu rừng có linh có thiêng chứ không phải khu rừng tuyền những lá cây hoa quả… Nhẹ nhõm đến nỗi nhiều lúc tôi đọc và phải nén hơi, sợ nếu mình thở dài…con chữ có thể bay đâu mất." - Đạo diễn Nguyễn Hoàng Điệp.

"Thúy! Thúy!"
Tôi xin hứa sẽ không bao giờ gọi chị nhà văn sến chúa mà tôi yêu quý như thế nữa…Tôi đã không biết rằng, cái cách gọi ấy…vốn dĩ là một cách âu yếm thiêng liêng mà chị Thuỷ đã dùng.
Tôi đã không biết rằng, ở lưng chừng núi, giữa những khu rừng mả, có những linh hồn yêu thương bằng cách nào đó, họ có thể dõi theo ta ngăn giữ ta và dành cho ta một khối chung tình không phai nhạt.
Tôi rơm rớm khi đọc những dòng chị Thuý viết về chị Thuỷ - người chị 8 tuổi trắng xanh có 2 bím tóc đen dài ướt sũng nước ao…Chị Thuỷ làm cho tôi nhớ đến nhân vật con Quế - con bé câm mà tôi vẫn chuyện trò những khi buồn bã. Cuộc chuyện trò tưởng tượng, với một nhân vật tưởng tượng.
Tôi đã không chờ đợi sẽ bập vào một cuốn tản văn…vì tôi vốn có định kiến trong đầu rằng chị Thuý là nhà văn ngôn tình bi thương luôn đứng về phe nước mắt. Nên chắc cuốn này sẽ là một pho tình tuyệt vọng đẹp đẽ thảm sầu…như những cuốn ăn khách trước.
Vậy nhưng, không phải thế.
TÔI ĐÃ TRỞ VỀ TRÊN NÚI CAO
Với những:
Vạn năm triệu năm
Ngồi trên những đám mây
Người có thể yêu người
Chết chỉ là một cuộc rong chơi
Không bao giờ buồn thì có gì vui
Đẹp tới lụi tàn.
31 tản văn ấy, là những áng văn vừa trong vừa tình.
Ngân nga như tiếng của rừng nhưng là khu rừng có linh có thiêng chứ không phải khu rừng tuyền những lá cây hoa quả…
Nhẹ nhõm đến nỗi nhiều lúc tôi đọc và phải nén hơi, sợ nếu mình thở dài…con chữ có thể bay đâu mất.
Chúng là những trang văn ngắn gọn, mà trong đó sự thật và hư cấu nhào trộn theo tỉ lệ nào đó nhuyễn đến nỗi, tôi cứ ước gì mình được đến đó ngay, dẫm chân xuống dòng suối nhỏ, nhổ củ su hào non, xâu kim cho bà Đỉnh hay chửi bậy và cãi vã với cái G. què…Ôi, nếu tất cả là thật, Thuý ơi, em ghen tị với chị bằng niềm ghen tuyệt vọng. Chị có tất cả những gì đẹp đẽ nhất thế gian: cả tuổi thơ, cả niềm hạnh phúc, cả đổ vỡ và cả nỗi thảm sầu…cả những điều hiển nhiên như cành cây đám mây đến những điều siêu hình như linh hồn lang thang trong khu rừng mả…
Ôi, chị Thuý làm náo động trong tôi một cảm giác rất lâu rồi văn chương không đem đến nữa…là sự háo hức muốn hoà mình, muốn được ở thật sâu, thật lâu trong cảnh huống trong tinh thần trong không khí trong mọi điều mà cuốn sách đã vẽ ra.
Những cuốn tản văn tôi từng đọc, nó là một cuộc du hành khoan thai và thẽ thọt, tôi như được trôi đi an toàn và nhiều phần vui thích, trong hành trình khám phá thế giới mà nhà văn mô tả, và tất nhiên là thế giới trong chính nhà văn. Cuốn này, nó lại giống như cuốn nhật ký, như những bức thư riêng tư thắt lòng thắt dạ nhưng được viết thật nhẹ nhàng trên đám mây được ép dẹp ra thành giấy trắng…đôi lúc sự liên hoàn, tuần tự khiến tôi có cảm giác như mình đang đọc một cuốn tiểu thuyết có cấu trúc tự do trôi theo dòng tự sự. Mà trong đó, công trình của nhà văn chính là khảo cứu vùng đất, con người, tâm linh…nơi trước khi mở sách còn quá xa lạ, nhưng bây giờ đã máu thịt với tôi…
Sự tham lam của một người Kinh bộc lộ rõ ràng…khi tôi đọc đến đâu là khát thèm sở hữu đến đấy. Tôi muốn ngôi nhà của Thuý, tôi muốn gộc củi trong bếp của Thuý, tôi muốn từ hạt giống rau đến con gà tên Công mà Thuý có, tôi muốn xỏ chân vào đôi guốc đỏ Thuý mang, muốn chạy đi mót lạc, muốn nằm dài trên đỉnh núi ngắm mây trôi và chờ quả bứa chín giữa mùa đông giá, tôi muốn cả nỗi buồn, cả mất mát, cả nỗi đau…Tôi muốn hết, từ vật đến người, từ cảnh đến tình, từ thực đến hư…Ấy là tôi muốn được sở hữu luôn khối trầm tích óng ánh của ký ức mà Thuý mang…Tôi thật lòng tin rằng, TÔI đã trở về trên núi cao. Là TÔI chứ không phải THUÝ!
Thuý à! Mừng chị với cuốn sách mới, nếu có thể, bán lại cái nhà trên ấy cho em! Em lên mở quán bán trà đặt tên là “Ơ Kìa Ai Đấy…chờ em!”
Thực hiện: Đạo diễn Nguyễn Hoàng Điệp

Bình luận

Bạn nghĩ gì về bài viết này ?(0 bình luận)

Bạn cần đăng nhập để có thể bình luận

Có 0 thành viên đã bình luận