Điều gì làm nên bản sắc Wes Anderson?

12/06/2018

Chỉ mất 5 phút để khán giả có thể nhận ra một bộ phim của Wes Anderson. Phong cách của vị đạo diễn này quá đậm đặc và không lẫn với bất cứ ai.

Nhân dịp bộ phim mới nhất của ông, Isle of Dogs, vừa ra rạp tại Việt Nam. Hãy cùng L’Officiel Vietnam điểm lại những gì đã làm nên thương hiệu của vị đạo diễn tài ba này

Đạo diễn Wes Anderson

NỤ CƯỜI TỦM TỈM VÀ TIẾNG THỞ DÀI

Wes Anderson thường đạo diễn những phim do chính ông viết kịch bản. Cho đến nay Wes đã làm cả thảy 9 phim dài theo cách này.

Những bộ phim của ông thường bắt đầu bằng một sự kiện buồn, nghiêm trọng, ở giữa phim thêm một chút phiêu lưu, rồi bất ngờ rẽ ngoặt biến thành một câu chuyện hài lúc nào không hay. Moonrise Kingdom là chuyện hai đứa trẻ bỏ nhà đi bụi vì cảm thấy quá lạc lõng với thế giới xung quanh. Một đứa là trẻ mồ côi, không được ai quan tâm, một đứa khác thì sống trong một gia đình bố mẹ đã hết tình cảm với nhau từ lâu.

The Grand Budapest Hotel, xét theo một khía cạnh nào đó, là một bộ phim đầy ắp những sự kiện buồn bã. Biến cố đầu tiên là cái chết của một phụ nữ quý tộc, kéo theo đó là hàng loạt những sự kiện bi thảm khác. Chiến tranh nổ ra, cái chết của những người thân yêu nhất, một thời đại vàng son đã qua, tất cả trôi vào lãng quên. Đây là một bộ phim về mất mát, nhưng được kể bằng giọng hài hước tưng tửng. Bộ phim mới đây nhất của Wes Anderson, Isle of Dogs, cũng bắt đầu từ việc một đạo luật tàn nhẫn được đưa ra: Tất cả những chú chó đều bị “đày” ra đảo rác vì sợ gây ra dịch bệnh.

Điều đặc biệt là phim của Wes Anderson chẳng bao giờ đẩy cảm xúc đến cực điểm, hay quá đà. Không buồn rớt nước mắt, không cười phá lên đầy sảng khoái, cũng không hồi hộp nghẹt thở. Trong phim ông, niềm vui chỉ thoảng qua, ý nhị như một nụ cười tủm tỉm, nỗi buồn chỉ như tiếng thở dài, và sự phấn khích chỉ đủ để tim đập nhanh hơn một chút. Kết phim tưng tửng để lại dư vị kéo dài với cảm giác buồn vui lẫn lộn.

Một cảnh trong phim Moonrise Kingdom

NHỮNG ẨN ỨC VỀ GIA ĐÌNH

Chủ đề gia đình chiếm một vị trí quan trọng trong những tác phẩm của Wes Anderson. Cũng có thể việc cha mẹ ông sớm “đường ai nấy đi” đã để lại một tổn thương sâu sắc trong tâm hồn vị đạo diễn và phần nào phản ánh lại trong những bộ phim của ông. Nhân vật chính trong phim thường là những đứa trẻ mồ côi hoặc những đứa con trong một gia đình tan vỡ. The Royal Tenenbaums là câu chuyện phức tạp xoay quanh những xung đột trong gia đình Tenenbaums. The Darjeeling Limited là chuyến phiêu lưu của ba anh em ruột vốn lạnh nhạt với nhau và không gặp nhau kể từ khi bố mất. Cậu bé Sam trong Moonrise Kingdom, anh người hầu Zero trong The Grand Budapest Hotel và cậu bé Atari trong Isle of Dogs đều là những đứa trẻ mồ côi. Dầu vậy, họ vẫn luôn khao khát được yêu thương, được có một gia đình, được bảo vệ và dẫn dắt bởi một hình tượng người cha nào đó trong phim. Fantastic Mr Fox, câu chuyện về gia đình nhà cáo, có lẽ là bộ phim hiếm hoi khắc họa một gia đình thật sự hạnh phúc trong thế giới của Wes Anderson.

Nhân vật trong phim của Wes thường không phải kiểu người hùng mà là những kẻ lập dị và kì quặc. Họ thường có một quá khứ đen tối: mồ côi, gia đình bất hạnh hoặc trầm cảm. Nhân vật trung tâm trong phim thường là nam giới và phim của Wes giống như hành trình trưởng thành của những người đàn ông. Họ vấp ngã, sai lầm rồi học cách đứng dậy và tìm thấy hạnh phúc cho chính mình.

Phim của Wes đậm cảm giác hoài cổ. Thật khó tưởng tượng những câu chuyện Wes Anderson kể lại đang diễn ra trong thế giới ta đang sống. Những câu chuyện ấy thuộc về một thời đại khác, một thời điểm mơ hồ nào đó khó xác định, nhưng chắc chắn là đã qua. Nhân vật trong phim ông cũng thường bày tỏ sự tiếc nhớ quá khứ.

Isle of Dogs

ẤN TƯỢNG THỊ GIÁC MẠNH MẼ

“Chất” Wes Anderson thể hiện đậm đặc ở phong cách thị giác của ông. Nhân vật trong phim ông thường xuất hiện ngay trước máy quay, chính diện. Máy quay thường di chuyển theo những đường thẳng: ngang hoặc dọc, trái qua phải, phải qua trái và ngược lại. Ông bắt đầu phát triển kĩ thuật này từ phim Rushmore và duy trì từ đó đến nay, điển hình là các phim Moonrise Kingdom và The Grand Budapest Hotel.

Ông cũng bị ám ảnh bởi tính đối xứng. Các vật thể trong phim (bao gồm con người và đồ vật) thường xuất hiện chính giữa khung hình, không chệch một milimet. Cũng có thể bởi Wes Anderson say mê ngành kiến trúc và từng mơ ước được trở thành kiến trúc sư. Cũng có thể vị đạo diễn tài năng này mắc chứng OCD (rối loạn ám ảnh cưỡng chế). Chỉ biết rằng thế giới trong phim của Wes Anderson vô cùng cân đối, trật tự, đối xứng hoàn hảo.

The Grand Budapest Hotel

Wes Anderson ưa sử dụng màu pastel rạng rỡ. Thế giới điện ảnh của ông giống như một giấc mơ ngọt ngào nhiều sắc màu. Từ bầu trời phơn phớt xanh dịu dàng trong Moonrise Kingdom đến những bức tường màu hồng phai của khách sạn đế vương trong The Grand Budapest Hotel… Từ màu vàng mù tạt của chiếc áo lông mà Gwyneth Paltrow mặc trong The Royal Tenenbaums đến màu xanh vintage của đồng phục hướng đạo sinh trong Moonrise Kingdom… Tất cả đều gợi cảm giác retro êm ái, dễ chịu cho mắt.

Cảm giác retro càng được hoàn thiện bởi âm nhạc sử dụng trong phim. Wes Anderson thường sử dụng âm nhạc thập niên 60s, 70s trong phim của mình. Riêng The Grand Budapest Hotel, đặt bối cảnh những năm 30s, thì sử dụng âm nhạc được Alexandre Desplat sáng tác riêng.

Thế giới tưởng tượng độc đáo của Wes Anderson là một nơi mà khán giả rất vui lòng ghé thăm. Ở đó, mọi chuyện kì quặc nhất đều có thể xảy ra, con người chân thật và ngộ nghĩnh, nhà cửa, cây cối, đồ vật đều dễ thương đáng yêu. Với dấu ấn không trộn lẫn của mình, Wes Anderson đã ghi tên mình vào danh sách những “ateur” nổi bật nhất của thế kỷ 21.

Thực hiện: Anh Trâm

Theo L’Officiel Vietnam, tháng 6/2018

Bình luận

Bạn nghĩ gì về bài viết này ?(0 bình luận)

Bạn cần đăng nhập để có thể bình luận

Có 0 thành viên đã bình luận