Jolie Nguyễn – Inside The Heart of Fashion

01/11/2018

Jolie Nguyễn là đại diện KOL duy nhất của Việt Nam tham dự London Fashion Week 2018 vừa qua. L’Officiel Vietnam có buổi trò chuyện thân mật hỏi về quá trình sang Anh của Jolie, và đây cũng là thắc mắc của rất nhiều độc giả yêu thời trang mến mộ cô gái này

Đâu đó cách đây hơn một năm khi lần đầu gặp Jolie Nguyễn, cô nàng với đôi môi căng mọng và làn da trắng ngần khi ấy vẫn còn chút khoảng cách trong buổi chụp hình mừng sinh nhật hai tuổi của L’Officiel Vietnam. Bẵng đi một thời gian cho đến tháng Chín năm nay, khi hay tin Jolie tham dự London Fashion Week, tôi liền nhắn tin hẹn em café để hỏi chuyện. Gần ba mươi phút trước giờ gặp, Jolie tức tốc nhắn nhanh cho tôi: “Em vừa từ sân bay đáp xuống Sài Gòn và vẫn chưa ăn uống gì. Mình có thể chuyển chỗ hẹn sang Au Parc được không?”

Quả thật không khó để thấy lịch trình bận rộn của Jolie Nguyễn, nếu thường xuyên cập nhật tin tức trên mạng xã hội của cô nàng. Nàng xuất hiện trước mặt tôi với một chiếc áo phông và quần tây đơn giản nhưng vẫn rất rạng rỡ. Jolie Nguyễn so với một năm về trước giờ có vẻ khác nhiều, từ sự nghiệp cho đến cách nói chuyện. Không chỉ có những bước tiến quan trọng, Jolie Nguyễn cũng tạo cảm giác cởi mở và gần gũi: “Em đã quen thân với mọi người nên thoải mái bộc lộ tính cách hơn. Có người còn bảo, sao em liến thoắng và nhắng nhít quá kìa!” Jolie cười rồi nói.

Jolie Nguyễn gặp tôi ngay sau khi chuỗi lịch trình kết thúc, bắt đầu từ London Fashion Week cho đến Thái Lan, Hà Nội rồi mới về Sài Gòn. Trước khi sang Anh, cô nàng còn kịp tham dự Here We Go với tư cách trưởng của một đội thi trong mấy tuần ròng rã. “Thi từ Đà Nẵng ra Hà Nội, rồi sáu tiếng đi xe về Ninh Bình. Xui thế nào mà năm ngày ở đấy đều mưa, toàn bộ kế hoạch quay cảnh mặt trời mọc hay leo Hang Múa đều gặp trắc trở. Yêu cầu của cuộc thi bắt thí sinh phải du lịch theo lối đi phượt, không sang chảnh hay người hỗ trợ. Bản thân em phải tự lên lịch trình, đặt khách sạn, quay phim chụp ảnh như dân phượt thứ thiệt. Trải nghiệm này lạ lẫm, thú vị nhưng cũng cực lắm. Giờ đây da đen đi nhiều, đã thế còn sốc nhiệt, vênh múi giờ từ London về Việt Nam!”

Quả thật xuyên suốt mặt báo thời gian trước, hình ảnh Jolie Nguyễn tại tuần lễ thời trang khiến giới mộ điệu xôn xao bàn tán. Ngẫm cũng phải, khi em là đại diện KOL duy nhất ở Việt Nam tham dự tuần lễ này. Tôi liền đặt câu hỏi về quá trình sang Anh của Jolie, cũng là thắc mắc của rất nhiều người dạo gần đây. “Thông qua mạng xã hội và quản lí mà các thương hiệu nước ngoài biết đến em nhiều hơn. Đợt vừa rồi, em tham dự buổi trình diễn của Colin Horgan, Longshaw và Victor Wong x Zaful. Đây đều là những thương hiệu có tiếng tại Anh quốc mà thậm chí, có người phải mua trên 50.000 bảng đến 100.000 bảng mới có được vé mời.”

“Đợt này đi gặp khó khăn do phải làm tất cả vì ekip không đi cùng được. Làm visa các nước châu Á thì dễ, còn đi Anh thì khó vô cùng. Em đã hẹn nhiếp ảnh gia, stylist và trang điểm nhưng cuối cùng không ai đậu visa để đi. Ra nước ngoài, từ ăn uống cho đến đi lại đều phải tự tay lo, trong khi lịch trình lại bận rộn. Em dự tổng cộng 4 ngày chính, nhưng ở tận 10 ngày vì 6 ngày còn lại phải đi chụp hình và gặp đối tác. Ngày nào cũng có lịch vì mỗi ngày một show rời rạc, giữa buổi lại có tiệc nhẹ và cuối ngày thì có after-party. Nói đến after-party thì mỗi hãng lại có mấy lượt. Người tham dự phải lựa chọn tiệc nào phù hợp với mình. Em nhớ ngày cao điểm nhất là năm buổi tiệc thì phải…”

Điều không mấy ngạc nhiên với chúng tôi là lịch trình dự show hàng năm. Vốn dĩ đằng sau những bộ ảnh mãn nhãn trên truyền thông, là hàng giờ cố gắng của người trong cuộc mà không phải lúc nào cũng như công chúng nghĩ. Sự chỉnh chu và cầu toàn là điều mà bất cứ người nổi tiếng nào cũng phải học khi ra quốc tế, tạo cho họ áp lực rất lớn khi đối diện với truyền thông. “Em không có bạn bên này nên chỉ có thể một mình làm mọi thứ. Ngày nào cũng ngủ chỉ ba đến bốn tiếng. Thường sự kiện sẽ kết thúc vào lúc mười giờ tối, về nhà tắm rửa xong là lao vào máy tính để gửi tài liệu  cho ekip ở Việt Nam. Có những hôm quản lí phải đợi đến 6 giờ sáng vì chênh lệch múi giờ. Mỗi ngày, em phải dậy từ sớm để canh thời gian từ khi dậy cho đến khi trang điểm, rồi diện phục và di chuyển ra show, đi về thế nào, thay quần áo rồi đi tiếp ra sao. Tất cả phải được tính toán chi li để không xảy ra bất kì sai sót. Ở Fashion Week, không ai được phép đến muộn.”

Quả tình, luật bất thành văn tại các tuần lễ thời trang là chuẩn chỉnh giờ giấc. Ban tổ chức sẽ kiểm tra cả vé giấy và vé điện tử, thậm chí cả hộ chiếu nếu cần. Nếu đi muộn, ghế sẽ được đẩy cho người khác ngồi ngay lập tức nên không thể đến trễ. Điều này khác hẳn so với Việt Nam khi quy chuẩn đặt ra cho mỗi buổi trình diễn còn có phần lỏng lẻo và ồn ào. “Thế nếu không được mời ở hàng ghế đầu, em có đi không?”, tôi tò mò hỏi. “Có chứ”, Jolie không ngần ngại trả lời, “Nếu không mời front-row em vẫn sẽ đi vì mình đam mê thời trang mà.”

Tham dự London Fashion Week mùa này, stylist Mạch Huy chuẩn bị cho Jolie 15 bộ. Mỗi ngày trung bình mặc khoảng 3 bộ để đi show và chụp streetstyle, sau đó đi tiệc. “Đợt này em thích bộ Fendi ngày đầu nhất vì đơn giản mà tinh tế. Trang phục lần này nhận được phản ứng mạnh mẽ của báo giới quốc tế. Có những hôm 20, 30 nhiếp ảnh gia nước ngoài chụp và quay cả video.” Nói đoạn, Jolie Nguyễn liền đưa tôi xem những tấm ảnh của mình, “Anh biết không? Nhiếp ảnh gia nước ngoài luôn biết làm gì và cần gì. Các đồng nghiệp khi đã chụp góc này thì họ sẽ chụp góc khác, quyết không trùng. Cái hay của nhiếp ảnh gia là thích lạ, mới và đẹp. Họ cũng rất hạn chế việc dính người phía sau, nên có lúc khách mời sẽ phải xếp theo lượt để chụp, tránh để hậu cảnh lôm côm nhốn nháo.”

“Nhiếp ảnh gia nước ngoài cũng luôn đòi hỏi mình phải tạo nhiều dáng. Áp lực của tính độc quyền khiến họ luôn sáng tạo, để mỗi tấm hình không phải là phiên bản khác của nhau. Họ cũng rất khéo trong việc tìm xu hướng, nhìn rất nhanh những món phụ kiện và chỉ tập trung chụp các điểm chính trên trang phục.” Jolie nói tiếp, “So với Paris hay Milan, London có phong cách khác hẳn. Giới mộ điệu Anh quốc mặc nhiều màu trầm, ưa thích sự cổ điển như chính cách họ xây dựng kiến trúc vậy. Họ không màu mè như Hàn Quốc hay rườm rà như Nhật Bản. Những người yêu thời trang tại xứ này bắt xu hướng qua phụ kiện, chẳn hạn như áo váy hay nữ trang có gì mới, và chỉ tập trung vào key-item đó thôi.”

Quả thực, thời trang hiện tại vốn không còn bó buộc theo tiêu chuẩn mùa, ví như mùa Xuân sẽ phải mặc hoạ tiết hoa hay cứ đến Thu Đông sẽ tập trung vào các màu sắc trầm. Tinh hoa của làng mốt thời nay là phụ kiện, với giá thành rẻ hơn nhưng khả năng tái sử dụng và giá trị đầu tư lại lớn hơn nhiều so với lụa là vải gấm. “London thích màu đơn giản như kem hay nude, trắng hay đen.” Jolie nói thêm về những quan sát của mình. “Mọi người tập trung tại 180 Strand trong năm nay, dạo vòng quanh, uống café và trò chuyện. London cũng có một khu tựa như Bùi Viện dành cho khách du lịch, mà đây dành cho thời trang. Ở đó có những bức tường vẽ graffiti, quán café trang trí rất mốt. London Fashion Week tựa như một ngày lễ thời trang của cả nước, khi cả thành phố chuyển mình theo diện mạo mới. Em để ý từ tài xế lái xe cho đến học sinh, sinh viên đều ăn diện hơn ngày thường. Nhiếp ảnh gia cũng toàn mặc đồ hiệu như Off-White hay Balenciaga.”

Nói đến đây, tôi liền hỏi Jolie về chi phí đầu tư... “Đợt này mua đồ hết gần 20.000 bảng, may mắn có một số nhà thiết kế Việt Nam hỗ trợ thêm. Áp lực của truyền thông khiến em khó lòng mặc lại đồ đi sự kiện. Trừ phụ kiện có thể dùng nhiều, quần áo từ ba đến sáu tháng sau đều khó mặc lại dù đắt đỏ đến mấy. Một trong những câu chuyện là khi mua về nhưng phối không hợp, hoặc để lâu quá mùa, không mặc được nữa thành ra phí. Xu hướng lại đổi mới hằng giờ, công việc đòi hỏi phải luôn cập nhật và làm mới mỗi ngày, tạo áp lực khiến mình làm việc cật lực hơn nữa.” Jolie nói. “Quả thật nhiều người gọi em là “hoa hậu rich-kid” dù thật ra không hẳn vậy. Bản thân em từ một food-blogger cho đến giờ phải trải qua nhiều cố gắng tự thân. Những thành quả có được hôm nay là tích góp của công sức và thời gian nhiều năm đằng đẵng, dù không phải ai cũng thấy được.”

Hành trình của Jolie tại London Fashion Week vốn không còn gói gọn trong những bức ảnh trên truyền thông. Tựa như những thước phim hậu trường, chuyện kể của Jolie khiến tất thảy giới chuộng mốt có thể hình dung về một nhịp sống thú vị của thời trang quốc tế, của một người trẻ có may mắn tham dự các tuần lễ thời trang lớn, mang theo mình những quan sát về sự vận động của thế giới lụa là. Có lẽ, đây mới thật sự tạo nên những giá trị bất biến để mọi người dõi theo trong nhiều năm sắp tới.

Thực hiện: Lương Viết Thanh Tùng

Bình luận

Bạn nghĩ gì về bài viết này ?(0 bình luận)

Bạn cần đăng nhập để có thể bình luận

Có 0 thành viên đã bình luận