Châu Âu mùa vàng – Nét lãng mạn chữ tình

21/09/2017

Không biết vì duyên cớ gì, tôi đến châu Âu lần đầu tiên vào mùa thu, và rồi bao lần hội ngộ và chia ly cũng luôn là thời khắc mà những chiếc lá phong vàng rơi đầy theo những bước chân…

Đã bao lần bên tách cà phê nóng ấm và bánh nướng hạt dẻ thơm thơm, chúng tôi ngồi …định nghĩa về mùa thu. Mùa thu trong tôi đồng nghĩa với nét lãng mạn trữ tình. Bạn tôi thường cảm thấy buồn – nỗi buồn dịu nhẹ, man mác mỗi độ thu về. Một người bạn khác thì nói rằng mùa thu luôn là mùa khiến cô ấy nhớ nhà nhất, nhớ đến da diết. Và cho dù có đón đợi mùa thu với những tâm trạng rất khác nhau, nhưng thật ngạc nhiên khi chúng tôi lại “gặp nhau” ở một điểm: cùng bị cái màu vàng dịu dàng của mùa thu châu Âu bỏ bùa. Tôi chưa được chứng kiến mùa thu vàng trứ danh của nước Nga, cũng chưa biết mùa thu xứ Nam Âu nắng ấm ra sao, nhưng tôi đã có may mắn trải qua những mùa vàng đầy mê hoặc bên những cánh rừng của rặng núi Alps miền trung Âu êm đềm.

Mùa vàng trên rừng

Một màu vàng dâng lên khắp nẻo, khi những cơn gió thu đầu tiên bắt đầu thổi khúc nhạc xưa cũ của mình. Những vạt cây phong, cây sồi bên rừng mới hôm nào còn xanh ngăn ngắt nay đã nhuốm màu vàng hươm. Ở độ cao hơn 1000m với những địa danh nổi tiếng như Lech, Bregenzswald và Montafon, phong cảnh tựa một bức tranh mà người họa sỹ trong phút giây lơ đãng chỉ chọn gam nâu, vàng đậm, vàng nhạt và cỏ úa cho bức họa của mình. Những sườn núi đá xám, những gác chuông nhà thờ chóp nhọn dường như cũng ánh vàng lên theo mùa. Cỏ bên sườn đồi cũng đã nhuộm nâu tự bao giờ. Những mảnh thông lá kim vàng bay lao xao trong gió như những bụi kim tuyến nhỏ rắc đầu cô dâu, còn những chiếc lá phong, lá sồi cứ đung đưa vi vút rồi một cơn gió chợt tràn qua cũng khiến cả đám lá vàng ào xuống, trải thảm cho lối đi. Chúng tôi khoác ba lô tản bộ trong rừng, đứa nào cũng cố gắng nhón chân để không giẫm lên những chiếc lá mong manh vừa rớt xuống, nhưng làm sao tránh được vì một sự thật là thu đã về, và đám lá cứ bồi dày dần trên khắp chốn. Có những lúc, cầm lòng không đặng, những công dân miền nhiệt đới chúng tôi ngồi xòa xuống thảm lá, thích thú khua tay tung lên từng đám lá vàng để hít hà mùi lá khô khô, ngai ngái lan tỏa trong không gian.

Tuyệt vời nhất là khi tôi đang lang thang dạo bước, chợt bắt gặp những một cái hồ bé xinh nằm lọt trong núi. Được những cây thông cao vút bao bọc xung quanh, dường như không có cơn gió nào có thể lọt qua đám lá ken dầy để làm xao động, mặt hồ bỗng trở thành một chiếc gương khổng lồ thu vào lòng tất cả, từ những hàng cây chở đầy lá vàng cho đến bầu trời trong vắt lãng đãng vài cụm mây bông. Các cụ già nắm tay nhau đi dạo thường ném sỏi xuống mặt gương để tạo thành những vòng tròn lung linh, đồng thời làm cảnh vật soi bóng trên hồ nhòe một màu vàng. Nhìn họ mỉm cười thích thú, tận hưởng cảnh tượng thiên nhiên dịu dàng khoe sắc trước khi tuyết trắng mùa đông che phủ tất cả, tôi thấy  thật khó có hình ảnh nào khác trọn vẹn hơn cho cái định nghĩa về sự bình yên.

Từ trên núi cao, trải dài tầm mắt sẽ thấy những bãi ngô phơ phất những cành khô vàng nhạt cuối vụ, những cánh đồng hướng dương ken đầy những bông hoa trĩu hạt, đám cỏ lau ven suối cũng ánh lên màu của nắng. Những bó cỏ khô chuẩn bị cho mùa đông giá buốt nằm lăn lóc trên đồng chiều cũng hòa vào sắc vàng của cánh đồng thu. Trên mỗi căn nhà ngang sườn núi, những trái bí ngô vàng ruộm đã nở nụ cười tươi bên cửa sổ. Người ta khoét những trái bí thành khuôn mặt cười rạng rỡ không chỉ để chuẩn bị cho một mùa Hallowen huyền bí mà còn ngầm báo hiệu: thu đã về với chúng tôi! Nhiều nhà còn cắm những bông hoa đèn lồng màu cam xen giữa những cọng cỏ lau và treo bên cửa những bắp ngô vàng sậm để đón mùa sang. Hoa trên núi, kỳ lạ thay cũng rặt một màu vàng ấm áp. Không chỉ hoa hướng dương cuối vụ rủ cánh hiu hắt mà còn là hoa ly màu cam rực rỡ, đặc biệt là những bông cúc với cái tên điệu đàng “mũ nắng” cũng nở rộ dịp này.

Những lần lên núi, tôi luôn thích thú chạy theo đám trẻ con tóc vàng đang cười đùa lí lắc dưới tán cây dẻ cao. Bé gái tết cho mình vòng nguyệt quế bằng lá sồi rồi khẽ khàng đội lên đầu, cười rạng rỡ như nàng công chúa. Chàng hoàng tử bên cạnh thì đang hì hụi giẫm chân “cốp cốp” lên những quả dẻ, quả óc chó để hòng chọn cho nàng những hạt béo bùi ngậy thơm. Tôi cứ băn khoăn không rõ thu vàng khiến đám trẻ con cũng trở nên lãng mạn, hay người lớn đã thi vị hóa tất cả cảnh vật xung quanh chỉ vì mùa thu đẹp đến nao lòng?!

Mùa vàng xuống phố

Thu đã lan xuống phố thật rồi! Điều dễ nhận thấy nhất là các quán hàng đã không còn bày ghế ngoài hiên mà rút dần vào trong nhà. Người chủ quán chu đáo đã cho phủ những tấm chăn mỏng lên chiếc ghế gỗ để giúp thực khách tránh cái lạnh se buốt về chiều. Quán cà phê nào cũng có thêm món bánh nướng hạt dẻ, hạnh nhân thơm phức, và trên bàn thì bày những quả dẻ gai cùng vài cọng lá phong đầy phong vị đặc trưng. Các cô gái dường như ý thức rõ hơn về nhịp bước của mùa khi diện váy nâu trầm và quàng khăn vàng cam ấm, tung tăng dạo phố hay đứng lắc lư nghe nhạc qua i-pod dưới tán lá phong vàng. Giờ cũng là lúc chợ cuối tuần của người Alps bày bán những sản vật của mùa, từ nho tươi, hạt dẻ, ngô, nước táo tươi mới ép, pho mát mới làm và đặc biệt là “Sturm” (rượu vang non) men còn chưa ngấu, vị dịu nhẹ như champagne. Các chàng trai, cô gái và ngay cả những ông bạn già đi chợ cuối tuần thường tụ họp bên những quán rượu, cười nói râm ran bên ly vang non sánh bọt. Bọn trẻ con chưa có được cái thú người lớn ấy thì cùng nhau say sưa cắn những trái táo tươi giòn tan, ngọt lịm. Má bọn trẻ cũng phúng phính hồng rám như trái táo trong nắng thu sánh như mật.

Theo bước chân mùa vàng cũng là mùa của Wine fest (lễ hội rượu vang), Oktoberfest (lễ hội bia) và Heurigen. Người ta biết nhiều đến Oktoberfest nổi tiếng nhất ở Munich, nhưng thực ra các vùng nấu bia ở Alps đều tổ chức những lễ hội bia cho riêng mình. Họ thưởng thức những mẻ bia của mùa mới cùng xúc xích và bánh brezel, họ mặc những bộ trang phục truyền thống của Alps và chuyện trò tán gẫu với nhau, như thể ngày mai mùa đông lạnh lẽo đã về rồi, khó mà có thể có những dịp tụ tập ngoài trời đông vui như thế nữa. Các chàng trai diện quần soóc da thêu hoa, còn các cô gái thì vô cùng gợi cảm trong những chiếc váy kẻ bó sát eo và trễ ngực. Lễ hội rượu vang cũng không khác là bao, vì từng đoàn người đổ về đều diện tưng bừng quần áo truyền thống, tụ tập dưới những tán cây sồi vàng, chơi đàn và nhảy múa suốt buổi trong những điệu nhạc vui tai réo rắt. Chút rượu vang làm gương mặt ai cũng hồng hào và các điệu nhảy thì dường như say đắm hơn. Rượu vang uống kèm với chút pho mát xiên cùng nho tươi thì quả là hợp vị. Chả thế mà từng bánh pho mát vàng ươm ùn ùn chở đến lễ hội luôn được bán hết veo.

Heurigen thì không phổ biến như thế, vì nó là lễ hội đặc trưng của những vùng làm rượu vang ở Alps. Tiệc Heurigen thường được tổ chức bên những hầm rượu lớn như ở Wachau, nơi thực khách trước tiên sẽ xuống hầm nếm rượu, sau đó tụ họp trong những căn nhà gỗ rộng lớn để uống vang và thưởng thức các món buffet trứ danh như các loại thịt nguội, pho mát sữa dê và vài món nóng như thịt lợn hầm hoặc rán. Những món ăn giàu chất béo có thể khiến một số thực khách cảm thấy dễ ngán, nhưng bạn đừng bỏ lỡ cơ hội này, vì đã có rượu vang hỗ trợ, và quan trọng hơn, tiệc Heurigen chỉ diễn ra vài tuần trong năm vào độ cuối thu. Heurigen cũng là dịp mọi người cùng nhau hòa mình vào những bài hát truyền thống thường cất lên từ hai nhạc cụ phổ biến là guitar và accordeon. Những điệu nhạc du dương như cơn gió trải trên những đồng nho tỏa ánh chiều vàng, vị rượu vang ngọt ấm và cái lạnh se se len dần qua từng khung cửa gỗ khiến mọi người dường như xích lại gần nhau hơn.

Và mùa vàng …trong tim

Không thể chối bỏ rằng mùa vàng khiến người vô tư nhất cũng có lúc giật mình thảng thốt. Tôi nhớ cái kết của một bộ phim Mỹ đầy ắp những tình tiết gấp gáp, khi cô gái hối hả rảo bước trên đại lộ và vô tình đạp phải chiếc lá phong, cô chợt thẫn thờ nhận ra mùa đã về, thu đã sang. Cuộc sống sinh viên của tôi bên dãy Alps chẳng hối hả như thế, nên tôi có thừa những giây phút thẫn thờ ngắm rừng thu dần ngả vàng, ngắm những chiếc lá sồi rơi rơi trên mặt hồ phẳng lặng. Tôi chẳng thiếu những giây phút thảnh thơi ngồi đọc sách dưới tán cây, chợt giật mình vì một chú sóc láu táu đánh rơi bộp hạt dẻ đang cắn dở. Và cũng không biết bao lần, tôi cùng bạn ngơ ngác thả bộ trên những lối đi trải vàng lá thu mà đôi lúc lòng rộn lên ước muốn thời gian ngưng đọng ở những khoảnh khắc thần tiên ấy.

Chúng tôi vẫn ngồi với nhau trong quán cà phê mái gỗ ven đồi để bàn luận về mùa thu, để chợt nhận ra rằng không chỉ lãng mạn trữ tình, không chỉ buồn man mác mà hình như, mùa thu còn là mùa của sự chia tay. Những chiếc lá vàng rời cành, những bông hướng dương trả hạt cho mùa sau, những trái nho hòa tan vào vị rượu chát và chúng tôi cũng tạm biệt nhau để đến với những mùa vàng nơi khác. Chỉ có điều sự chia tay ấy dường như chỉ là lúc những cành non ẩn mình, những hạt giống vùi xuống đất, những gộc nho tạm thời ngủ đông để rồi xuân năm sau, tất cả lại bừng lên một màu tươi mới và tràn đầy sức sống. Chúng tôi giữ mãi trong tim hình ảnh những vạt rừng dẻ, rừng sồi vàng ươm trong nắng thu. Chúng tôi ép cho riêng mình những chiếc lá phong vàng của mỗi mùa trong cuốn sổ nhỏ và rồi đây, khi mùa về, tôi lại nhắn tin cho bạn “Năm nay, rừng thu nơi ấy đã vàng chưa?”

Bài và ảnh: Bùi Mai Hương

 

Bình luận

Bạn nghĩ gì về bài viết này ?(0 bình luận)

Bạn cần đăng nhập để có thể bình luận

Có 0 thành viên đã bình luận